Saturday, May 13, 2017

Mẹ Ơi Con Nhớ Mẹ

 CÁM ƠN MỘT NỀN GIÁO DỤC TỐT ĐẸP
(Thư của Cô Bùi Mỹ Dương)
          Cám ơn các em luôn nhớ đến các thầy cô giáo của một thời thật xa xưa.
          Một thời có nền giáo dục tốt đẹp với đường lối: "Nhân Bản, Dân Tộc, và Khai Phóng", luôn đào tạo con người có "Nghĩa Khí, Đạo Đức, và Yêu Quê Hương". Xin cám ơn nền giáo dục tốt đẹp của Chính Thể Việt Nam Cộng Hòa.
         Chúc các em và gia đình bình an và hạnh phúc trong ngày Hiền Mẫu.
Bùi Mỹ Dương
 
Phảng phất qua làn sương mỏng lan
Xa xăm từ chốn gió mây ngàn
Đêm nay mẹ lại về theo mộng    
Mắt lặng lẽ nhìn sợi khói tan
 
Mẹ mang vương vấn nét u buồn
Có phải muôn đời vẫn giấu chôn
Bao nhiêu tâm sự chưa vơi tỏa
Của cả một thời ngấn lệ tuôn ?
 
Hai mấy năm rồi trong trí con
Mẹ luôn đầy ắp tựa như còn
Vòng tay thuở ấy nồng hơi ấm
Giọng nói êm đềm, mát nụ hôn
 
Con muốn gọi hoài tiếng Mẹ ơi!
Mà sao tiếng nấc nghẹn không lời
Giấc mơ ngắn ngủi âm thầm lặn
Đêm vắng chỉ còn cơn gió lơi…  
NG. Thu Tâm
 
Mẹ tôi, cũng đơn giản như hàng vạn bà mẹ Việt Nam khác của mọi người, chịu thương chịu khó, hiền từ và thương yêu chăm sóc gia đình chẳng nề gian khổ. Riêng đối với tôi, ngoài người cha đáng kính ra mẹ luôn ngời sáng hơn tất cả. Cha tôi là lính trận triền miên ngoài chiến trường, mẹ mang nét u buồn trên khuôn mặt nhẫn nhục đảm nhận hai vai trò cùng lo sinh kế cho cả gia đình 8 miệng ăn vì lương của cha rất hạn hẹp. Thỉnh thoảng thời gian ngắn ngủi cha về phép, ánh mắt mẹ lại long lanh sáng và thấp thoáng môi cười.
Kể từ khi tôi vừa có trí khôn thì anh chị em tôi đã chịu cảnh mồ côi cha. Ông tử trận để lại cho mẹ 7 đứa con còn còn tuổi học trò, mẹ bắt đầu trở thành người đàn bà bản lãnh cứng cỏi trước xã hội, uy nghiêm với đám con tuổi ăn tuổi lớn vô tư và nghịch ngợm. Nụ cười xem như lẩn trốn mất tăm nhường cho dáng vẻ tất tả của người phụ nữ mới hơn bốn mươi còn xinh đẹp khiến lắm người thương cảm. Mẹ ngược xuôi đầu tắt mặt tối, làm cả việc nặng nhọc dành cho đàn ông, bán buôn, chăn nuôi, thậm chí trồng trọt lấy hoa lợi trong khu đất vườn sau nhà. Đêm về bên đàn con nhỏ ngồi học bài, mẹ cặm cụi may vá kiếm thêm thu nhập. Lúc ấy, tôi dại khờ thắc mắc sao mẹ làm chi nhiều việc đến thế? Bàn tay mẹ thô ráp sần sùi nứt nẻ nhưng nét trang nhã còn nguyên trên những ngón dài thon thả. Dù lặn lội suốt ngày ngoài trời, mưa dầm nắng gắt vẫn phải chào thua làn da trắng vốn có của mẹ. Trong đàn con lau nhau, tôi vốn dĩ là đứa èo uột nhất, quanh năm đau ốm sụt sùi… Làm sao tôi quên những khi bị cảm sốt  được mẹ chăm sóc, mẹ thường lo lắng đi hái đủ thứ lá nấu nước xông cho tôi, vậy mà chưa bao giờ tôi chịu ngồi yên cho mẹ trùm kín chiếc khăn với nồi nước nóng sôi bốc mùi xả hay bạc hà mù mịt hơi. Tôi rất dễ bị ngộp thở, vừa sặc sụa vùng chạy vừa la inh ỏi. Mẹ đành cho uống thuốc rồi dùng dầu khuynh diệp thoa lên hai bên thái dương tôi, đồng thời lấy ngón tay chà xát mạnh, mẹ bảo cho dầu thấm vào thịt sẽ mau khỏi hơn. Rất nhiều lần cho tôi cảm giác da tay mẹ rất nhám qua sự bỏng rát không phải vì dầu nóng. Khi phát hiện ra điều này, tôi thực sự buồn và chú ý tới mẹ hơn từ đó. Tay tôi thì nhỏ nên lọt thỏm giữa lòng bàn tay mẹ, tôi thường viện cớ so sánh để khen tay mẹ đẹp, tôi nắn bóp xoa xoa trên những vết chai sần nổi cộm đó lòng nghẹn ngào thầm giấu niềm cảm xúc thương yêu. Lúc đó đâu có lotion như bây giờ mà tặng cho mẹ thoa, cũng không có cả găng tay để bảo vệ bàn tay đẹp của mẹ. Tôi ôm mẹ muốn nói lời cảm ơn, giọt nước ẩn trong khóe mắt tôi chắc khó thấy được nên mẹ mắng và hất tay tôi ra. Tôi hiểu mẹ luôn bận rộn cả trăm việc, làm gì có thì giờ ngồi yên một chỗ mà chú ý tới cảm xúc của tôi ...   
Từ thuở bé tôi rất nhút nhát, lại thường ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhất nhà, nào ai nhận ra trong thể xác yếu đuối bé nhỏ đó của tôi lại ẩn chứa một sự kiên cường trước mọi hoàn cảnh. Dù chưa trưởng thành và là đứa con thứ ba của gia đình, tôi đã sớm nhận thức được mình cần phải làm gì. Ngoài giờ đi học ra tôi không đi chơi như những bạn cùng tuổi, không đua đòi mua sắm và đòi hỏi điều gì cho cá nhân. Học hoặc làm bài xong, thời gian rảnh tôi thường theo mẹ đan lát hay may vá áo quần cho cả nhà, chăm sóc mấy đứa em. Mẹ đã truyền lại cho tôi mọi căn bản của nữ công từ dễ đến khó, tôi cố gắng học hỏi nhưng sự khéo léo của mẹ thì tôi khó lòng theo kịp nổi, tuy vậy bấy nhiêu đó cũng đã giúp tôi rất nhiều sau này cho cuộc sống.
 Hai thằng em trai út quấn quýt tôi hơn cả, nhất là một thời gian vì hoàn cảnh mấy chị em phải đi học xa mẹ mấy năm trời. Chúng luôn theo vòi vĩnh đủ chuyện, kể cả khi ngủ cũng dành nhau ôm chặt cứng hai bên cánh tay tôi đến tê cứng thì lại trở đầu ôm lấy hai chân tôi. Thương quá những đứa em côi cút tội nghiệp của tôi, nhìn các em vô tư sống với cảnh thiếu thốn, tôi xót xa vô hạn. May sao những việc làm bất ngờ và bất đắc dĩ của tôi cũng giúp được ít nhiều cho cuộc sống gia đình, các em có thêm chút thịt thà, cá mắm trên mâm cơm hàng ngày. Nhìn các em hớn hở mừng reo có tấm áo manh quần mới mỗi lần Tết đến hay khi nhập học, lòng tôi rất vui. Động lực ấy khiến tôi yên tâm giấu diếm gia đình để đi làm thêm,  mẹ và anh tôi đã buồn lắm khi biết được. Sau một lần đau nặng bị gián đoạn việc học gần cả năm, tôi thực thụ bước vào đời sống một nhân viên của ngôi trường Thiếu Sinh Quân.   
Tôi theo thói quen của gia đình, Mẹ thường nấu nướng ở nhà hay mua về cho con cái ăn uống thoải mái chứ không cho ra ngoài. Lương lãnh được bao nhiêu đều giao hết cho mẹ tiêu dùng, quần áo hoặc giày dép thì mẹ sắm cho thứ gì tôi dùng thứ đó, sắc tay tôi có mỗi tiền xe đi và về hai buổi mẹ đưa cho mỗi buổi sáng. Tôi xem đó là điều tự nhiên không hề thắc mắc hay đòi hỏi so sánh với ai. Buổi sáng tháng Sáu hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi thường dậy sớm đi bộ cách nhà độ nửa cây số ra bến xe lam đi đến chỗ làm, chiếc xe chở tôi bắt đầu depart máy thì chợt thoáng nghe giọng mẹ hốt hoảng gọi với theo:
 -“ Con quên mang thức ăn trưa này”
 Nhìn thấy dáng mẹ từ đàng xa đang hấp tấp dẫm bừa trên những vũng nước mưa bước tới, áo quần ướt đẫm, tóc tai tơi tả dính bết vào mặt làm tôi rưng rưng nước mắt tự trách mình lơ đễnh bắt tội mẹ, đưa tay nhận gói bánh và chai nước tôi nghẹn ngào nói nhỏ:
“ Sao mẹ không mặc áo mưa hay che dù, bị ướt hết về sẽ bị cảm thì sao?”  
Mẹ cười hiền từ:
  - “ Có sao đâu con, nước mưa mát lắm. Mẹ sợ đưa trễ cho con, trưa nay lấy gì ăn? Thôi mẹ về đây”  
Tiếng mấy người trên xe nhao nhao khen tôi được mẹ cưng chiều, riêng tôi ngồi thẫn thờ nhìn theo tấm lưng mỏng manh của mẹ trong chiếc áo ướt dán sát vào người khi mẹ quay gót trở về… Bóng mẹ khuất dần khi xe lăn bánh, tôi cúi nhìn gói thức ăn trưa đơn giản có mỗi khúc bánh mì nhỏ kẹp trứng và chai nước bé tí mà mẹ phải mất công lặn lội quên cả mưa gió đem đến cho tôi. Nước mắt chực trào ra, tình thương mẹ bỗng dạt dào dâng lên đến nghẹn tức buồng tim. Hình ảnh ấy chưa bao giờ ra khỏi tâm trí tôi được cho đến bây giờ. Còn biết bao điều hy sinh của mẹ dành cho đến nỗi tôi không thể nhớ hết, cũng may thời gian mẹ đau ốm và trước khi mẹ từ giã cõi đời, tôi đã được ở bên cạnh săn sóc chăm lo. Mẹ ra đi thiếu sự thanh thản, tôi biết chứ! Làm sao mẹ vui được khi của cải mẹ gầy dựng cực khổ mấy chục năm trời đã không giữ được cho con cháu theo ý mẹ mong ước. Đất nước đổi thay và hoàn cảnh eo hẹp kèm theo nỗi uất ức đã giết dần giết mòn mẹ của tôi. Ngày tôi có đủ điều kiện có thể lo cuộc sống khá hơn cho mẹ thì đã quá muộn màng. Mẹ đã bỏ chúng tôi ra đi từ lâu…
Còn một tháng nữa là đến ngày giỗ lần thứ 28 của mẹ, mùa Xuân cũng đã qua rồi mùa xuân sẽ trở lại, chỉ có mùa Xuân của riêng tôi đã mất đi ý nghĩa từ khi người mẹ thân kính của tôi lìa đời. Ngày xưa tôi thật vô tình nên không biết mẹ yêu màu gì, dù là đứa con mồ côi mẹ, tôi vẫn luôn thích chưng hoa hồng đỏ trên trang thờ. Di ảnh mẹ đẹp lộng lẫy bên sắc hoa với ánh mắt hiền từ đang nhìn tôi trìu mến. Có phải mẹ vẫn luôn hiện diện bên đời con?
“Mẹ ơi! Con nhớ mẹ”.
Nhã Giang Thu Tâm
May 2017

Friday, May 12, 2017

Đóa hồng trắng cho ngày Mother Day - Thúy Sương PBC72

Ngày Mother Day năm nay tôi cài hoa hồng trắng. Má tôi mất vào tháng mười một năm ngoái. Trước ngày má mất khoảng 2 tuần tôi đã có vé về Việt nam. Con trai tôi cũng đã dự định tháng 12 về thăm bà ngoại. Buổi tối trước ngày má tôi mất, đang ngủ nằm mơ thấy má tôi ở nhà sinh hoạt bình thường ở Phan thiết, sau đó thì tự nhiên trong mơ thấy đèn tắt tối thui. Tôi có nhớ ai đó nói ủa bị cúp điện nữa. Giựt mình tỉnh giấc, tôi nghĩ chắc có gì, thôi để gọi về nhà hỏi thăm.  
Sáng hôm sau lái xe đi làm nhận điện thoại của đứa em gái báo tin má tôi vừa mới mất. Vào sở làm boss của tôi nghe được tin đã đến ngay phòng tôi làm thấy tôi khóc ông thổ nhẹ vào vai tôi im lặng nhưng cũng đã tỏ bày những san sẽ cần thiết cho sự mất mác của tôi và hỏi tôi có cần gì thì cứ nói. Tôi booked lại vé để về Việt nam sớm hơn nhưng cũng đã là đứa con về sau cùng nhất của má tôi. Đến Phi trường Tân Sơn Nhất, đã thấy xe cùng anh tôi và em gái chờ sẳn để về Phan thiết. Vào nhà tôi chỉ còn thấy mặt má nằm đó qua mặt kính, mới nhìn xong thì nắp quan tài đóng lại. Tôi vĩnh viễn mất má từ đây.
Lần đầu tiên sau 1975, chín anh em đã gặp mặt đông đủ ngày má tôi mất. Cho dù buồn nhưng mấy anh em ai cũng dặn lòng đừng khóc để má tôi đi thanh thản.. Những ngày đám tang của má tôi, có nhiều người đến viếng và phúng điếu vưà là bà con nội ngoại, láng giềng, bạn của gia đình các anh chị em tôi. Tôi thấy có nhiều thầy và các sư cô từ các chùa đến tụng niệm. Các anh em ai mắt cũng buồn dàu dàu nhưng không khóc cho đến lúc lễ cúng dâng cơm cho má lần sau cùng trước khi tiễn má tôi đi vĩnh viễn thì đang dâng chén cơm cho má nước mắt tự nhiên chảy ra không dằn lại được.  Đám tang hôm đó có dừng ngang nhà ngoại để má tôi tiễn biệt lần cuối, vì cửa không mở được để vào đốt nhang, nên một người của nhà quàn cầm 2 cây gõ 3 tiếng cho má tôi chào vĩnh biệt. Vậy đó mà má tôi đi.  
Chị tôi lần lượt kể những chi tiết trong những ngày cuối đời của má tôi, trong đó nghe chị tôi kể lúc đứa em trai út tôi về gặp má tôi đã nói má ơi con về nè má. Dù không có tôi lúc đó nhưng tôi cũng hình dung được lúc đó tình cảm của em tôi đối với má ra sao. Cả 9 anh em tôi ai cũng đều thương má. Anh chị em có xích mích gì với nhau nghĩ đến má tôi thì việc lớn cũng thành nhỏ. Má tôi hay nói gà cùng một mẹ mà ai lại đi đá nhau bao giờ. Nên mấy anh chị em có chuyện gì cũng không để má tôi biết sợ má tôi buồn.
Má tôi khổ cả đời từ lúc nhỏ bà ngoại mất sớm, má tôi là chị hai của mười mấy đứa em. Bên nội bên ngoại đều giàu có những má tôi số khổ. Ba tôi là công tử nhà giàu nhưng không biết giữ tiền và tính tình lại hào phóng nên cuối đời thì sống khổ. Tuy vậy lúc trẻ cũng đã giúp đỡ nhiều người lúc sa cơ thất thế nên có rất nhiều em nuôi, sau này các chú đó đều xem gia đình tôi như người thân. Có lẽ nhờ vậy nên mấy anh chị em tôi sau này chắc cũng hưởng phước được từ ba má tôi. Ngày xưa lúc học ở Sài Gòn, mỗi khi tết về thăm nhà, đi xích lô từ bến xe về nhà mấy ông xích lô ai cũng nói khi xưa bà nội con giàu lắm nhưng ba và cô con chắc là xài hết.. Má tôi không được học nhiều nhưng lúc nào cũng lo đầy đủ cho các con ăn học. Sau 75 một tay má tôi lo đi thăm nuôi cho các em mình cũng như lo cho anh chị em tôi đi nước ngoài để có được một cuộc sống khá tốt như ngày nầy.
Lần sau cùng tôi về thăm má năm 2014, má tôi lúc đó đã thấy yếu nhiều nhưng vẫn tự mình đi không muốn phiền ai. Má bắt đầu ít nói chuyện nhưng nếu thích ai thì cũng nói. Nhất là những chuyện xưa má vẫn còn nhớ nhiều. Lúc đó tôi đưa má đi Hòn Rơm, đi ra biển ở Đồi Dương, má tôi rất vui, ngồi đó chỉ nhìn con không nói những tình cảm mẹ con chắc là tràn đầy. Má nằm trên võng tôi hay hỏi má chuyện nầy chuyện kia, mục đích chỉ để má tôi nói và tôi nghe. Một điều lý thú là những chuyện xưa má tôi nhớ nhiều lắm, nhưng gần thì có chuyện lại quên. Có lẽ ngày xưa memory của mình còn fresh nên chuyện gì cũng nhớ. Sau nầy bộ nhớ chắc đầy rồi nên không nhớ nữa. Để má tôi nói tôi hỏi những bài hát ca dao ngày xưa ru con má tôi đọc rào rào, tôi có ghi lại xin viết ra đây gởi tặng nhân ngày mother day:

Mẹ già như chuối ba hương,
Như cơm nếp mật, như đường mía lau.
Đường mía lau càng lâu càng ngát,
Cơm nếp mật ngào ngạt hương say.

Ví dầu cầu ván đỏng đinh
Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời

Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi.

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ, ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em cũng đợi, mười thu em cũng chờ
Chờ chờ đợi đợi làm chi
Trai nam nhi có vợ, gái nữ nhi có chồng

Tiếng đồn con gái Phú Yên
Đồng Nai đi cưới một thiên cá mòi
Không tin mở quả ra coi
Rau răm ở dưới, cá mòi ở trên.

Gió đưa cây Cải về trời,
Rau Răm ở lại chịu lời đắng cay

Gió đưa bụi chuối sau hè
Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ
Con thơ tay ẵm, tay bồng
Tay dắt mẹ chồng, đầu đội thúng bông

Kết thúc bài viết xin gởi tặng một số bài thu thập được để nói về lòng bao la của người mẹ và mong tất cả mọi người nhất là các bà mẹ có được một ngày mother day thật an lành và vui vẻ bên người thân.

Bồng bồng con nín con ơi
Dưới sông cá lội, trên trời chim bay.
Ước gì mẹ có mười tay
Tay kia bắt cá, tay này bắn chim.
Một tay tuốt chỉ luồn kim
Một tay làm ruộng, một tay hái rau.
Một tay ôm ấp con đau
Một tay vo gạo, một cầu cúng ma.
Một tay khung cửi, guồng xa
Một tay lo bếp, lo nhà nắng mưa.
Một tay đi củi, muối dưa
Còn tay van lạy, bẩm thưa, đỡ đòn.
Bướm vàng đậu đọt mù u
Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn.
Đắng cay cũng thể ruột rào

Đi đâu mà bỏ mẹ già
Gối nghiêng ai sửa,chén trà ai dâng ?
Đố ai đếm được lá rừng
Đố ai đếm được mấy tầng trời cao
Đố ai đếm được vì sao
Đố ai đếm được công lao mẹ già.
Đói lòng ăn hột chà là
Để cơm cho mẹ mẹ già yếu răng.
Đói lòng ăn trái ổi non
Nhịn cơm nuôi mẹ cho tròn nghĩa xưa
Đi khắp thế gian, không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời, không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín lòng cha
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con.

Thuý Sương

Friday, May 5, 2017

Trại Hè Thân Hữu Các Trường Trung Học VNCH 2016


Cựu học sinh của các trường trung học VNCH tham dự trại Hè. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Tiếp lời, ông Nguyễn Địch Hà, hội trưởng Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Bưởi-Chu Văn An, trại trưởng, cho biết, trại Hè tổ chức ngoài vấn đề để được giảm số chi tiêu, còn có mục đích sâu xa hơn nữa, là muốn tạo cơ hội để giới thiệu các cựu học sinh với thế hệ thứ hai và một rưỡi.
“Những thế hệ này không thường đi sinh hoạt chung với cha mẹ trong những sinh hoạt tập thể như thế này, thành thử chúng tôi muốn tạo cái gạch nối để cho các em có những cơ hội được tiếp xúc với các cha ông và bè bạn cùng trang lứa, đồng thời các em cũng được tìm hiểu thêm về văn hóa, lịch sử của Việt Nam. Khi các em hiểu được vấn đề này, thì chúng tôi hy vọng rằng, các em sẽ thấy hãnh diện và càng yêu đất nước Việt Nam hơn,” ông Hà chia sẻ.
Cô Võ Minh Phượng, tổng thư ký Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Quốc Gia Nghĩa Tử, thành viên ban tổ chức, cho biết, có khoảng 13 hội đoàn cựu học sinh trung học, gồm 22 trường trung học VNCH đến tham dự trại Hè này, như Võ Trường Toản, Trưng Vương, Quốc Học-Đồng Khánh, Quốc Gia Nghĩa Tử, Lê Văn Duyệt, Petrus Ký, Nguyễn Đình Chiểu, Ngọc Hân, Nguyễn Bá Tòng, Nông Lâm Súc Bảo Lộc, Gia Long, Chân Phước Liêm, Lê Văn Duyệt, Bưởi-Chu Văn An, Liên Trường Pleiku (gồm bảy trường trung học Bồ Đề, Thánh Phao Lồ, Pleime, Nông Lâm Súc, Phạm Hồng Thái, Pleiku, và Minh Đức).
Ba thành viên đại diện mỗi trường cùng lên sân khấu trong nghi thức khai mạc. Trưởng ban tổ chức ngỏ lời chào mừng và cám ơn đồng hương bỏ thì giờ quý báu, không ngại buổi nắng Hè gay gắt đến tham dự trại hè hôm nay.
“Sự hiện diện đông đảo của quý vị là niềm hãnh diện và khích lệ rất lớn đối với chúng tôi. Từ mùa Hè năm 2013, anh chị em chúng tôi là những đại diện của các hội cựu học sinh các trường trung học VNCH đã họp nhau, quyết định tổ chức hàng năm ngày trại Hè. Hôm nay, với những cố gắng của ban tổ chức, hy vọng quý vị sẽ có dịp sinh hoạt ngoài trời rất vui vẻ như những trại Hè trong thời VNCH trước năm 1975, cũng là dịp để các cựu học sinh thăm hỏi quý thầy cô xưa, và các bạn đồng môn cùng nhau ôn lại những kỷ niệm của thời tuổi học trò đẹp nhất trong cuộc đời,” cô Mai Phương chia sẻ.

Trại Hè Thân Hữu Các Trường Trung Học VNCH 2016
Nghi thức khai mạc trại Hè. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Cô nói thêm, “Chúng tôi xin cám ơn các cơ quan truyền thông phổ biến tin tức, cùng sự ủng hộ đóng góp của các thân hữu, các cựu giáo sư, các hội đoàn, cũng như quý đồng hương tại địa phương, và nhất là sự hợp tác quý báu của quý anh chị trong ban tổ chức.”Sau đó, ban tổ chức giới thiệu các cựu giáo sư đến tham dự.
Và lời phát biểu của trưởng trại là ông Nguyễn Địch Hà cho biết, cách đây ba năm, Hội Trại Hè đầu tiên đã được thành lập. Khi đem ý kiến này ra với các hội trưởng của các trường trung học VNCH, thì các sáng lập viên được sự hưởng ứng tích cực của đa số đại diện các trường. Và trại Hè đã được thành lập kể từ đó. Năm nào cũng vậy, khoảng ba bốn tháng trước buổi tổ chức trại Hè, đều có phiên hợp của các hội cựu học sinh tham dự, và trong phiên hợp đó, các hội trưởng đại diện các hội bầu ra một ban tổ chức để thực hiện chương trình.
Kế tiếp, một chương trình văn nghệ rất phong phú do tất cả các trường trung học đóng góp, với sự điều hợp của các MC Vũ Quốc Phong (Bưởi- Chu Văn An), Lê Thương (Petrus Ký), Đinh Minh Thu (Gia Long) và Nguyễn Hồng Tước (Trưng Vương).
Mở đầu chương trình văn nghệ, đại diện của các trường đồng ca hai bài “Học Sinh Hành Khúc” và “Hát Cho Ngày Sài Gòn Quật Khởi.”
Phần văn nghệ được các trường trình bày liên tục những bài “Nhớ Thuở Sách Đèn Êm Ái” (Võ Trường Toản); “Chân Phước Liêm Hành Khúc” và “Sáng Rừng” (Chân Phước Liêm); “Nông Lâm Súc Hành Khúc” và “Điệu Vũ Dân Tộc Cao Nguyên” (Nông Lâm Súc, Bảo Lộc); “Ghé Bến Sài Gòn” (Nguyễn Bá Tòng); “Bài Ca Tuổi Trẻ” (Gia Long), “Còn Gặp Nhau” (Quốc Gia Nghĩa Tử); “Một Mẹ Trăm Con” (Pleiku); “Việt Nam Minh Châu Trời Đông” và “Tôi Yêu” (Quốc Học- Đồng Khánh); “Ta Ca Vang” và “Mùa Hợp Tấu” (Lê Văn Duyệt); “Nỗi Buồn Hoa Phượng” (Nguyễn Đình Chiểu); “Anh Là Ai” và “Cho Đồng Bào Tôi” (Petrus Ký); “Hè Về” và “Bà Mẹ Quê” (Trưng Vương), và “Tam Ca AVT” (Bưởi-Chu Văn An).
Ngoài chương trình văn nghệ, còn có những trò chơi dành cho người lớn và trẻ em có những giải thưởng. Xen kẽ các chương này có phần xổ số, các lô trúng gồm những vật dụng do các mạnh thường quân tài trợ để gây quỹ tổ chức.
Cho đến giờ phút cuối, nắng Hè vẫn rực rỡ trong tình người, tình yêu quê hương và việc bảo tồn văn hóa của dân tộc. Trại Hè Thân Hữu của các trường trung học VNCH 2016 đưa đồng hương trở về cội nguồn và cũng không quên những đồng bào ruột thịt, những bạn đồng môn cùng trường, cùng lớp còn ở quê nhà. Và họ vẫn luôn hy vọng đến một ngày sẽ có trại Hè tập thể trong nắng Hè rực sáng của các trường trung học VNCH tại quê nhà như hôm nay.

CHS/PBC và Thân Hữu Bình Thuận / Tưởng Niệm và Tri Ân Chiến Sĩ Vô Danh























Wednesday, April 26, 2017

Thưa cô, ngày 30-4-1975 là ngày........thi học kỳ 2.


Sắp đến ngày 30-4 rồi. M sẽ kể cho các bạn 1 câu chuyện vui. Câu chuyện này có thật 100%.
Nếu không được vui lắm, các bạn cũng cố cười nhé.
Xin nói trước là M không có năng khiếu về thể loại này lắm.
Sau năm 1975, M dạy ở PT được 2 năm. Lúc đó còn trẻ nên tình nguyện xin đi bất cứ nơi nào. M được chuyển về dạy tại Hàm Tân mà trong vùng kinh tế mới Tân Thắng, sát với Xuyên Mộc.
Nơi đó sát rừng. Trường thì dân cất tạm bợ bằng lá. Bảng chẳng có mà bàn ghế cũng không. Dân thì nghèo xác nghèo xơ quanh năm hết ăn khoai lang, khoai mì tươi lại đến khoai mì khô. Đa số là dân Quảng Trị, Quảng Nam và dân Khơ me. Dân ở địa phương ít lắm. Trường học thì có đến 3 phân hiệu mà nằm cách xa nhau đến 4,5 cây số.
Lúc đó, cách dạy khác hẳn với bây giờ. Giáo viên bị dự giờ chỉ được báo trước vài phút thôi.
Nhiều khi M vô lớp đã thấy Ban giám hiệu và khối trưởng đến dự giờ vào trong lớp trước cả M nữa. Bởi vậy giáo viên muốn gà bài cho học sinh là chuyện không thể.
Hôm đó, bọn M dự tiết Lịch sử của lớp Năm.
Bài học xoay quanh trọng tâm là cung cấp cho học sinh kiến thức:
Ngày 30-4-1975 là ngày giải phóng đất nước.
Kiến thức chỉ chừng đó thôi mà giáo viên có lẽ phần thì chưa chuẩn bị bài kỹ, phần thì bị khớp nên giảng cứ lúng túng như gà mắc tóc và học sinh cũng chẳng hiểu được bao nhiêu.
Đến phần củng cố bài, giáo viên đặt câu hỏi:
- Vậy các em cho cô biết ngày 30-4-1975 là ngày gì nào?
Không một cánh tay nào đưa lên trả lời câu hỏi của cô giáo. Cô đang thất vọng bỗng một cánh tay đưa lên hết sức mạnh mẽ.
- Thưa cô, em.....cô.
Vô lẽ cô giáo không kêu em đó trả lời trong lúc lớp đang tiết dự giờ.
Dưới lớp, bọn M đã bấm nhau cười rồi vì em học sinh đó đầu óc không bình thường, chuyên môn sáng tác nhiều câu trả lời không đỡ nổi.
Cô giáo đợi một vài giây, hy vọng có một em nào khác xung phong đưa tay trả lời nhưng than ôi chẳng em nào chịu đưa tay.
Cô giáo biết chắc em này sẽ trả lời bậy bạ hết 99% nhưng cũng đành phải gọi giọng không hề tự tin chút nào hết.
- An Ninh!
Không phụ lòng cô, em đứng lên trả lời hết sức dõng dạc
- Thưa cô, ngày 30-4-1975 là ngày........thi học kỳ 2.
Cô giáo hết sức đau khổ vì tiết dạy không đạt, phải dạy lại nhưng không dám mắng. Còn cả thầy và trò thì cười đến chảy cả nước mắt.
Em học sinh đó tên là Hồ Phan An Ninh. Mấy năm sau thì em cũng mất vì bị sốt rét ác tính.

Monday, April 24, 2017

PBC72 Tháng Tư 2017

 Bolsa chiều 23 tháng tư 2017

 Las Vegas 4/21/2017

 Chúc MQ về nhà bình yên / tư gia Mỹ Nhàn 

Sáng thứ hai 4/24/2017 có 2 bạn PBC72 mới gặp