Tuesday, January 19, 2016

Câu đối ngày xuân / Phạm Sanh PBC72



Tết đến, xuân về, tuổi già rảnh rỗi, nhớ người thân, nhớ bạn bè Thày Cô. Lại nhớ các câu đối, thơ văn nói về ngày Tết, học ê a cười thấm thía, một thời niên thiếu ngồi mòn ghế trung học PBC.
Ngày Tết, đất trời vạn vật cây cỏ mừng xuân, người người nhà nhà sửa soạn vui vẻ đón Xuân, các Cụ xưa cũng tức cảnh sinh tình, nghĩ ra các câu đối chọc đời trêu người, bắt đầu với câu đối “vô đối” của Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến…

Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ
Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh

Trong 6 món nói lên không khí phong vị Tết thì 3 món gần như không còn. Từ 1936, nhà thơ Vũ Đình Liên đã viết …Ông đồ vẫn ngồi đấy/ Qua đường không ai hay/ Lá vàng rơi trên giấy/ Ngoài trời mưa bụi bay…, như vậy câu đối đỏ đã bị “hấp hối” lâu rồi. Tràng pháo thì bị “khai tử” từ năm 1995, do Chính phủ VN bấy giờ, thấy phong tục đốt pháo ngày Tết quá lãng phí, thật ra chính là đất nước quá nghèo và TQ cũng đang có lệnh cấm này. Món thứ 3, cây nêu ngăn ngừa ma quỹ vào ngày Tết cũng không còn ý nghĩa cho lắm, vì thời này ma quỹ sợ người chứ không phải như thời xưa, người sợ ma quỹ.
Như vậy chỉ còn lại 3 món, đó là thịt mỡ- dưa hành- bánh chưng xanh, đều liên quan đến ăn, người VN vẫn thường nói “ăn Tết”, không ăn làm sao mà sống, có thực mới vực được đạo. Ông Bà mình hay thật.
Món thịt mở kho hột vịt thì khỏi chê ba ngày Tết. Người dân Bình Thuận ăn Tết, ngoài nồi thịt mở, còn thêm nồi măng. Ven sông ven suối núi đồi BT đều có tre mọc, người ta đi xắn măng vào khoảng tháng 8 tháng 9, phơi khô để dành ăn Tết. Riêng ở Sài Gòn thì cẩn thận, mở đang là kẻ thù đáng sợ cho sức khỏe và… sắc đẹp quý ông quý bà, mở làm cho cái gì cũng quá “kích thước” mong đợi. Bỏ mở, qua siêu nạc thì còn nguy hiểm cho tuổi thọ hơn nữa, heo cho ăn hoặc chích Salbutamol, tăng mỗi ngày 2 kg thịt, ủn ỉn mập mạp, mông vai căng tròn, dễ thương hết sức, nhưng người ăn thịt heo siêu nạc sẽ giảm ký nhanh vì… ung thư. Xem ra, món thịt mỡ cũng dễ bị ra đi trong thực đơn ngày Tết. Mấy bạn tuổi cao, cơ thể đang lên cholesterol, thi mỡ hay siêu nạc đều không nên.
Tiếp đến, kẻ có nguy cơ bị thổi còi trong ngày Tết, chính là cô nàng đỏng đảnh có tên dưa hành. Dưa hành, một số nơi làm dưa mắm, dưa cải, dưa giá hay tai heo củ kiệu thường xắt trộn nước mắm và đường, cho vào hũ, nói chung là người lớn bày người nhỏ làm, khoa học gọi là cơ chế lên men vi sinh. Cái này thì mấy vị bác sĩ tiêu hóa nhảy đổng lên như ngựa (giống điệu Gangnam style), cho rằng, cái trò men vi sinh thực chất là âm mưu của vi khuẩn HP (helicobacter pylori). Bọn vi khuẩn này mà vào là gây loét dạ dày, tá tràng, có thể dẫn đến ung thư bao tử như chơi (dù rằng không phải ai ung thư bao tử cũng do vi khuẩn HP). Nhiều bợm nhậu vẫn trung thành với dưa hành, chắc trong số ủng hộ này, đám bạn trai 72 cũng nhiều, “lý sự” tới đâu hay tới đó, bác sĩ nhìn đâu chẳng thấy vi khuẩn với ung thư, người ta sống chết có số. Nhưng cô em “dưa hành” hãy đợi đấy.
Chỉ còn bánh chưng người ngoài Bắc, và bánh tét người trong Nam. Ngày Tết không thể nào vắng màu xanh bánh chưng bánh tét trên các bàn thờ, các bàn ăn, cùng với bình trà ly rượu. Trước đây, cả nhà đốt lửa xúm nhau nấu bánh cả đêm ngoài sân ngoài vườn. Nay thường đặt bánh người ta nấu do không có thời gian. Thời đại công nghiệp có khác.
Ngoài ra, mỗi vùng miền khi “ăn Tết”, đều bổ sung thêm các loại hoa quả cây trái bánh mứt làm từ  thổ sản địa phương, tất nhiên không thể thiếu là vài chai rượu Tây, mấy thùng bia nước ngọt ướp lạnh. Phan Thiết có đặc sản cốm hộp làm từ nếp (nếp rang lên thành nổ, trộn với nước đường, bỏ gừng, đóng hộp, dán giấy màu…), sau Tết đem tặng bạn bè người thân sống làm việc ở Sài Gòn vài hộc cốm, nói chuyện thăm hỏi ăn cốm gừng uống trà nóng, quý lắm. Về mứt, người dân Phan Thiết thường làm mứt me, mứt gừng, mứt dừa, mua thêm mứt mãng cầu, mứt hạt sen, mứt hồng… Trái cây đơm cúng bàn thờ Ông Bà và các bàn thờ khác (bàn thờ Thiên, bàn thờ Phật, bàn thờ Thổ địa, bàn thờ bếp, bàn thờ giếng…) đều được chọn mơn mởn tươi tốt lành lặn, bám theo ý tưởng ngũ quả: mãng CẦU, SUNG, DỪA, đu ĐỦ, XOÀI. Người miền Trung ít thích chuối (chúi nhủi), cam (cam chịu), lê (lê lết), lựu (lựu đạn), sầu riêng…
Nói miên man về “ăn Tết”, quên mất chủ đề đang trao đổi về thơ văn câu đối của mấy Cụ ngày xuân. Hàng loạt câu đối Tết tuyệt tác của các nhà thơ xưa vẫn sống mãi với dân tộc và văn học Việt Nam… như:

Chúng nó dại vô cùng, pháo nổ đì đùng thêm mất chó,
Ông đây khôn bất trị, rượu say túy lúy lại nằm mèo 
                                                      
 Ghê thật, thời này mà cụ Nguyễn Khuyến đã nghĩ đến chuyện trộm chó ! Nhưng vẫn chưa tinh quái, siêu thực bằng cụ bà Hồ Xuân Hương:

Tối ba mươi khép cánh càn khôn, ních chặt lại kẻo Ma vương đưa quỷ tới,
Sáng mồng một lỏng then tạo hóa, mở toang ra cho thiếu nữ đón Xuân vào 
                                                    Cụ Nguyễn Công Trứ thì ứng xử khôn khéo thẳng thắn hơn với nợ nần phúc đức trong ngày xuân:

Chiều ba mươi nợ réo tít mù, co cẳng đạp thằng bần ra cửa,
Sáng mồng một rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông Phúc vào nhà    
                                                                     Riêng ông Nghè Trần Tế Xương thì lúc nào cũng lạc quan chua chát:

Nực cười thay! Nêu không, pháo không, vôi bột cũng không, mà Tết,
Thôi cũng được! Rượu có, nem có, bánh chưng đều có, thừa Xuân.                                                                                                       
Sau này hậu thế nhiều người cũng làm nhiều câu đối Tết, nhưng xem ra không sâu sắc chanh chua bằng mấy Cụ, đặc biệt ý trào phúng châm chọc hài hước mang tính vượt không gian-thời gian trong các bài thơ về Tết của cụ Tú Xương thì quá siêu quái, làm người đọc không bao giờ quên…

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối,
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu…
…Bắt chước ai ta chúc mấy lời:
Chúc cho khắp hết ở trong đời.
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước,
Sao được cho ra cái giống người.
(Chúc Tết)

Hay:

Công đức tu hành, sư cô lọng
 Xu hào rủng rỉnh, Mán ngồi xe
 Phong lưu rất mực ba ngày tết
 Kiết cú như ai cũng rượu chè
(Năm mới)

Xuân từ trong Huế mới ban ra
 Xuân chẳng riêng ai khắp mọi nhà
 Đì đẹt ngoài sân tràng pháo chuột
 Loẹt lòe trên vách, bức tranh gà
 Chí cha chí chát khua giày dép
 Đen thủi đen thui cũng lượt là
 Dám hỏi những ai nơi cố quận
 Rắng xuân, xuân mãi thế ru mà
(Xuân ru)

PS. viết bậy bạ thì được, làm câu đối thơ văn thì không được, giống như …yêu nhau thì nặng mà lấy nhau chắc là hổng đặng, thôi thì… Phải được như các bạn NT., KN., TPS.,... thì hay quá. Sắp Tết rồi, ráng rặng ra một đoạn thơ con cóc tặng mấy bạn, nhớ đừng chê, vì bạn bè, bỏ qua là chính. 

Đường xuân Gia Long, chen chợ Tết
Phố đông Nguyễn Huệ, lạc rừng mai
Phan Thiết, em xa không trở lại
Rừng mai chợ Tết có còn ai.

Happy New Year -  明けましておめでとう- Prost neu jahr - 新年很幸福 - 새해 많이 받으세요 -  Bonne Nouvelle Année - Nuovo anno felice - С Новым Годом  - Feliz Año Nuevo - Ano novo feliz- มกราคม กคมมรา

Phạm Sanh, 72PBC

Saturday, January 16, 2016

In Memoriam Dr. Vivian Vy Nguyễn - Mùa Xuân Trên Đỉnh Yên Bình / Đặng Tỵ PBC72




Rồi mai, có một lần tôi đưa em về trên đỉnh yên bình, hiền hòa
Một mùa xuân lên cao
Hôn trên làn tóc xõa
Theo mây trôi bềnh bồng
Rồi mai, có một lần tôi đưa em, đưa em về miền nắng ấm
Những con chim thôi ngủ sau mùa đông lạnh căm
Hát lên gọi mùa xuân rạng rỡ
Đem mặt trời tô mắt dại tuổi xuân
Xin đỉnh yên bình, một mùa xuân ôm kín khung trời
Của tuổi thơ thôi rã thôi rời
Xin đừng làm bão tuổi đôi mươi
Để vòng tay khắc khoải ôm xuôi
Từng niềm vui bay theo biển gió
Hãy ôm trọn, ôm trọn tuổi xuân
Có một lần vui thôi em
Đừng cho chết hương tình ngọt ngào
Đỉnh bình yên trên cao
Xin em giữ kín trong lâu dài một mùa xuân đã thắm trong tôi

Xin đỉnh yên bình, một mùa xuân ôm kín khung trời
Của tuổi thơ thôi rã thôi rời
Xin đừng làm bão tuổi đôi mươi
Để vòng tay khắc khoải ôm xuôi
Từng niềm vui bay theo biển gió
Hãy ôm trọn, ôm trọn tuổi xuân
Có một lần vui thôi em
Đừng cho chết hương tình ngọt ngào
Đỉnh bình yên trên cao
Xin em giữ kín trong lâu dài một mùa xuân đã thắm trong tôi

Đỉnh bình yên trên cao
Xin em giữ kín trong lâu dài một mùa xuân đã thắm trong tôi

Thursday, January 14, 2016

Tản mạn về hoa mai ngày Tết. / Phạm Sanh PBC72



Mấy hôm nay, trời Sài Gòn se se lạnh, không khí Tết bắt đầu, cuối năm ngồi nhâm nhi bên tách cà phê nóng, lại thư thả nghĩ về bạn bè. Thời tiết năm nay cũng hơi ngồ ngộ, mùa mưa lại nắng ráo, tháng 12 lại đổ mưa tầm tã. Khóa 72 cũng dồn dập đủ tin. Tin vui Q. về, HT. sắp về. Tin không vui, cháu V., mẹ D., mẹ P. ra đi. Dẫu biết chuyện nắng-mưa, đi-về… cũng chỉ là cái lý âm dương, cái lẽ vô thường vô định của tự nhiên vạn vật đất trời, nhưng sao vẫn thấy “ông Trời” bất công nghiệt ngã. Chợt ngẩm triết lý vĩnh hằng bài thơ Cáo tật thị chúng của Thiền sư Mãn Giác, 

Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận, 
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai…”, 

tạm dịch 

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết, 
ngoài sân đêm trước một cành mai”,  

lại muốn kể chuyện mấy bạn 72 về ngày xuân, về hoa mai.
Năm nào như năm nấy, khoảng 28 – 29 tháng chạp âm lịch, lại chạy Honda về Phan Thiết. Đi “phượt” kiểu này cũng vui, gặp nhiều vợ chồng bè bạn trai gái đèo nhau trên yên ngựa sắt lũ lượt về quê, ba lô túi xách nhét đầy đồ cúng rượu trà bánh mứt, vừa chạy xe vừa  quê ăn Tết đầy quà T chở nhau aihà Lý, "ấy bất công nghiệt ngãra đi.mưanhìn nhà cửa thiên hạ hai bên đường, ai ai cũng bàn thờ Thiên đỏ chói chuẩn bị đón rước Ông Bà, ngắm đủ loại hoa vạn thọ mẫu đơn hồng cúc hải đường trạng nguyên mồng gà… thi nhau khoe sắc trong ánh nắng xuân, chiêm ngưỡng các chậu bonsai uốn éo cùng các gốc mai vàng cổ thụ thân bám rong rêu cành đầy nụ xanh chuẩn bị bung hoa mừng Tết.
Càng xa Sài Gòn, phố xá nhà cửa càng thưa thớt, sinh hoạt càng vắng vẻ im ắng. Qua các nhà thờ xứ đạo Hố Nai, các dãy rừng cao su Hưng Lộc Trảng Bom Dầu Giây, vượt đèo Mẹ bồng Con là đến các vườn chôm chôm sầu riêng Long Khánh, rồi cứ thẳng đường Bảo Hòa, Ông Đồn, các căn cứ 3, 4…, ló dạng rặng núi Bể Mây Tào là sắp qua tỉnh Đồng Nai. Bắt đầu vào địa phận Bình Thuận, vượt qua vài xóm nhà khu vực trại giam Thủ Đức (địa danh rừng lá, nổi tiếng một thời), là tha hồ ngắm cảnh đồi núi chập chùng của Tân Minh. Con đường tiếp tục uốn lượn ngoằn nghoèo, qua dốc Nhà lá là đến ngã ba Bốn Sáu vào Lagi (xứ của P., HB., Đ., HĐ…), nghỉ chân ăn tô mỳ quãng hay bún bò gì đó, trò chuyện lấy sức.
Tiếp tục qua ngả ba Tà Mon, xóm lò gạch Km37, cầu Ông Hạnh… đã thấy xa xa rặng núi Tà Cú trong mây. Ráng vượt qua đám “rừng” thanh long trùng trùng điệp điệp của Tân Lập, Hàm Cường, Hàm Kiệm, nhìn hướng biển thấy dãy núi Ba Hòn là sắp đến Phan Thiết, thở phào nhẹ nhỏm, lại ngừng xe uống nước chụp hình nghỉ một chút…  Ba ngày gần Tết, nuânthỉnh thỏangn phảo nhẹ nhỏm.ậnàng nghèoắng sáng rát mặt, gió bụi đông bắc thổi rít từng cơn, đường quốc lộ 1 vắng lặng yên tĩnh hơn ngày thường, chỉ còn nghe tiếng gầm rú đuổi nhau của các chuyến xe đò cuối năm đưa người xa xứ về quê ăn Tết cổ truyền xum họp gia đình. Chợt nghĩ về câu thơ Quê hương là chùm khế ngọt của Đỗ Trung Quân mà nhói cả người, mấy chục năm quê nghèo vẫn nghèo, xứ giàu cứ giàu.
Ngày Ba tôi còn khỏe, năm nào cứ 30 Tết là tôi cùng ông đi chợ Tết xem bông hoa cây kiểng, vừa xem vừa mua để chuẩn bị cúng Tết đón rước Ông Bà. Trước 75, chợ Tết ở  khu vực đường Gia Long, sau 75 đổi là đường Nguyễn Huệ, những năm gần đây, chợ hoa dời qua đường mới Nguyễn Tất Thành, nghe nói năm nay còn dời xa hơn nữa về phía Bắc Phan Thiết. Ba tôi rất thích hoa mai, năm nào cũng ngắm nghía các gốc mai cổ thụ chở từ Bình Định vào, sợ các con nói tốn kém, ông chờ đến giờ cuối khi những người công nhân vệ sinh chuẩn bị dọn chợ đón giao thừa, lẳng lặng đi mua một hai gốc mai đẹp, rẻ thật nhưng có phần tàn tạ, về trồng ra đất sân nhà. Khi còn sống, Ba thường nói, Ông Bà gốc người Trung vào Phan Thiết lập nghiệp, nên Ba thích mai vàng 5 cánh miền Trung, mảnh mai nhưng lâu tàn, khẳng khiu nhưng hoa thơm thoang thoảng, cây dễ sống dễ trồng. Ân hận nhất, đến nay tôi vẫn không biết Ông Bà ở dãi đất miền Trung nào, nhưng chắc nơi đó cũng có gió cát sóng biển rì rào, có rặng dừa cao, có các bụi gai lưỡi long mọc xen dứa dại bìm bìm rau muống biển, có những người dân hiền lành cộc tính âm thầm chịu đựng cả đời.

 Người miền Trung thường thích cây mai, nhà nào cũng trồng mai trước sân, vì cây mai tượng trưng cho may mắn, cho ý chí vươn lên và cốt cách hơn người, cho niềm hy vọng khởi đầu một năm mới. Giống cụ Nguyễn Du, luôn coi mai là người bạn quý trọng thân thiết, "Nghêu ngao vui thú yên hà - Mai là bạn cũ hạc là người quen". Cây mai thích hợp nhất với thời tiết khí hậu miền Trung, đặc biệt từ Huế vào Bình Thuận. Thật ra cây mai cũng sống được ở miền Bắc, như rừng mai Yên Tử nỗi tiếng trồng từ thời các vua Trần. Cây mai cũng phát triển tốt ở vùng núi Tây Nguyên, các Tỉnh miền Đông như Tây Ninh Bình Dương Bình Phước…, miền Tây như Bến Tre, Đồng Tháp, Hà Tiên, An Giang… Cây mai dễ sống, dễ chăm sóc, chỉ cần đất trồng thoát nước tốt, chịu được nắng gió, hột lại dễ mọc thành cây con (trừ bạch mai mù u), dễ lai ghép tạo dáng, sống thọ cả trăm năm. Hoa mai nguyên thủy 5 cánh màu vàng, số 5 là thổ, màu vàng cũng là thổ, thổ là đất là trung tâm ngũ hành. Cho nên từ xa xưa, trong văn hóa Trung Hoa, cây mai tượng trưng cho sự chính trực, cho người quân tử. Cây mai miền Trung, do đặc điểm thời tiết khí hậu phù hợp, nở hoa đúng vào các ngày Tết, chứ không nở chậm như mai ngoài Bắc và nở sớm như trong Nam; cây mai gốc miền Trung lại mọc trong rừng trên các đồi núi đá nên chịu được thời tiết khắc nghiệt và dáng cây tự nhiên rất đẹp rất có hồn, thậm chí cây mai sống được ở các khu rừng thưa trên các động cát hoang hóa bán sa mạc ven biển, cánh hoa mai vàng phơn phớt mỏng manh đẹp thu hút lạ kỳ, vừa dân giả vừa quý phái. 

Việt Nam có rất nhiều loại mai như mai tứ quý (mai đỏ, nhị độ mai), mai chiếu thủy, nhất chi mai, mai trắng, mai vàng, mai hồng, … Mai vàng cũng có nhiều loại như mai rừng, mai động, mai sẻ, mai chủy, mai chùm gửi (mai vương, mai tỳ bà), mai ngự, mai giảo, mai thơm, mai châu (mai trâu), mai liễu (liễu hồng), mai huỳnh tỷ, mai cúc… Riêng vùng đất Bình Thuận thì có thêm 3 loại mai nổi tiếng, đó là mai Cà Ná, mai Vĩnh Hảo và mai núi Cố (núi Ngọc Sơn) Phú Hài.
Mai rừng Cà Ná là loại mai đặc trưng mọc tại khu vực núi đá Cà Ná. Loài mai này có thân nhỏ, èo uột, cành giòn dễ gẫy, lá hình bầu dục trơn láng và có răng cưa. Mai Vĩnh Hảo ở khu vực rừng núi Tuy Phong, tên Vĩnh Hảo gợi nhớ nguồn nước khoáng thiên nhiên nổi tiếng nhất Việt Nam. So với mai Cà Ná, mai Vĩnh Hảo cũng có thân cứng, lá nhỏ, hoa to phẳng rất lâu tàn, đặc biệt cây mai có trọng lượng nặng hơn cây mai thường, dân địa phương và người chơi mai quen gọi là mai đá.
Mai núi Cố ở khu vực núi Cố Phú Hài Phan Thiết, là loại mai thơm đặc hữu, gốc cành rất đẹp vì bộ rễ phải bám vào khe đá chót vót trên sườn núi cao, hoa màu vàng 5 cánh rất thơm, thơm đến nỗi nhà hàng xóm không trồng vẫn nghe thơm. Hiện nay rất ít người biết loại mai này vì không còn nhiều và chưa được nhân bản lấy giống. Nói Phú Hài, nhớ Lầu Ông Hoàng với câu chuyện tình Hàn Mặc Tử. Nói núi Cố, nhớ mộ Nguyễn Thông, một nhà khoa bảng trí thức cả đời yêu nước thương dân đã chọn Phan Thiết làm quê hương thứ hai.
Gần ngày Tết, người dân Bình Thuận thường có phong tục rủ nhau đi chặt vài cành mai rừng về ăn Tết, các vùng núi đá còn rừng thưa ven sông suối đều có mai vàng, từ Cà Ná Vĩnh Hảo Sông Lòng sông Phan Dũng, đến Phan Sơn Phan Lâm Sông Lũy Đông Tiến Sông Quao Ma Lâm, tận Ba Bầu Tà Cú Tân Minh hoặc Sơn Mỹ Cô Kiều Suối Kiết Lạc Tánh…, đâu đâu cũng kiếm được vài nhánh mai rừng đẹp, đem về thui gốc, lặt lá đúng ngày tùy thời tiết từng năm, chờ xem bao nhiêu hoa mai nở, lấy hên những ngày đầu năm mới.
Cách đây hơn 20 năm, lúc đó HNL. còn sống, hai thằng cứ vào tháng 2 tháng 3 sau Tết rủ nhau đi đào mai núi Cố về trồng. Gửi xe tại xóm dân biển gần chợ Phú Hài, mang cần câu cá, xà beng, bao nilon lớn (bao đựng gạo), lon guigo cơm nước, đi dọc theo bờ biển hướng về mủi đá Ông Địa, vừa đi vừa thả cần câu đám cá căn cá đục vào bờ ăn mồi biển êm buổi sáng. Đến gần núi Cố thì dừng lại, buông câu, chờ đến trưa, nước ương gió thổi mạnh cá hết ăn, dấu cá câu được dấu đồ nghề câu, leo núi đào mai. Mai núi Cố thường mọc nhiều các sườn núi phía Nam và phía Đông. Cứ đi theo đường mòn của người dân lên núi kiếm củi, bám rễ cây hốc đá leo lên đến lưng sườn núi khoảng nửa tiếng đồng hồ là đến nơi mai mọc nhiều, tìm bóng cây lùm bụi ngồi uống nước thở lấy sức, sau đó chia nhau các hướng tìm cây mai vừa ý để đào. Muốn bứng cây mai về trồng, phải đi vào mùa này, các tháng khô nhất trong năm, cây mai trụi gần hết lá thấy thương, rễ cây đang chờ các giọt mưa đầu mùa thấm đất tạo chất dinh dưỡng để bung chồi lá non, bứng nguyên bầu rễ về trồng sống là chắc.
Nói dễ nhưng đào mai núi Cố cực lắm, phải dùng xà ben nhọn xắn xung quanh gốc mai thật chậm, moi từng cục đá hết sức cẩn thận, vì bể bầu là coi như bỏ cây, trở về số “0” làm lại từ đầu. Đào mai mùa khô, đất núi lẫn đá dăm ôm chặt rễ các loại cây rừng, rễ cái cây mai lại ăn sâu ngoằn nghoèo, nắng gắt mệt mõi dễ nóng tính hấp tấp, xác suất không bể bầu chỉ 30% là mừng. Tìm được cây mai để đào đã khó, đào xong đưa vào bịch nylon sao cho không bể bầu còn khó hơn, nhưng chán nhất là khi đem cây mai xuống núi bị trợt chân té ngã, xem như công sức cả ngày trời công cốc một khi “bầu đã bể”. Cây mai về nhà được cho vào chậu hoặc trồng ngay trong sân đất, dáng đã đẹp nên cũng không cần uốn sữa làm gì. Các cây mai đào núi Cố đem về, tôi trồng vẫn còn sống, không nhiều hoa như các cây mai bán chợ Tết nhưng vẫn cho hoa thơm phức đều đặn từng năm. Không biết nhạc sỹ TCS có đi lên núi đào mai chưa mà Ông lại sáng tác mấy câu “Hòn đá lăn trên đồi, hòn đá rớt xuống cành mai…” hết sức ngộ nghĩnh, đúng tâm trạng.

Chuyện “thất bại” về mai với tôi cũng nhiều lắm, như chuyện phát hiện cả rừng mai rừng cổ thụ cao hàng chục mét mọc dày đặc ven sông La Ngà khi đi khảo sát thủy điện Đan Sách những năm 80, vội nhờ người dân tộc chặt cành đem các nhánh mai đường kính bắp chân chở đầy xe Ouat, vượt núi rừng cả trăm cây số từ Đông Giang về Phan Thiết chơi Tết, rốt cuộc không nhánh nào trổ hoa, năm này tôi xui tận mạng, mai không nở hoa cũng là điềm xấu. Hay Tết cách đây vài năm, khi lên chùa Gò (chùa cây Mai) Phú Lâm vái Phật xin xăm Ông, thấy các hột cây bạch mai của chùa rơi đầy mặt đất, tôi xin các Sư đem về trồng, các Sư không cản nhưng nói khéo, khó trồng. Về nhà, theo dõi chăm sóc cả năm, không thấy hột mai nào động tĩnh nẩy mầm, lên mạng internet mới biết loại mai trắng (mai mù u hay nam mai) này “tự sinh tự diệt’, chỉ mọc được ở một ít đình chùa có duyên, mình lại không có duyên. Trong phong thủy, trồng mai trong nhà là tốt, nhưng hết sức cẩn thận khi chăm sóc, vì sự phát triển sống còn của cây mai có mối quan hệ chặt chẽ với sức khỏe, hạnh thông của gia đình, chưa giải thích được. Giá được như ca sỹ NT/TTT, đóng đồn ở gần rừng mai thì khỏi chặt khỏi bứng khỏi trồng khỏi hồi hộp lo sợ chi cho mệt.
Lại hết năm, nhái bài lý cây mai, xin gửi đến người bạn thân xa xứ biền biệt lâu nay vẫn chưa thấy về…

Bông mai vàng tiễn nàng xa xứ 

Anh ở quê nhà anh cứ đợi trông 

Mai vàng nở rộ mùa bông 

Em xa mà chẳng.. trông mong ngày về.

Sắp qua năm con Khỉ, xin được chúc các Thày Cô, mấy bạn 72 (đặc biệt bạn PVM, Phú Hài, từ lâu không nghe tin tức) và các anh chị đã từng ngồi ghế PBC, dù đường trường xa trong khó khăn không ngại gì, cứ thẳng đường mà tiến, leo nhanh càng cao càng tốt (nhớ, phải có đường và còn rừng để leo).

Phạm Sanh, 72PBC


Wednesday, January 13, 2016

Thư mời họp mặt

Hi các bạn,
Nhân dịp về dự đám cưới con gái bạn Thu Vân, chiều ngày 24/1, Hồng Thuý sẽ về đến SG và Thuý có nhã ý mời các bạn hội ngộ hàn huyên sau hơn 40 năm xa cách.

Chương trình như sau :
* Từ 8 g sáng đến 11 g trưa ngày 25/1/16: cafe Highland Diamond Plaza .
* Từ 11---13g trưa dùng buffet trưa ở nhà hàng Hoàng Yến Melinh Point số 2 Ngô đức Kế .Q1.
Vì Q không có số điện thoại tất cả bạn, nên Q. đành viết trên diễn đàn vậy, ai không có trên diễn đàn, Q sẽ nhắn trên fb. Sau đây là 22 bạn Q. đã gửi mail mời, có thể còn thiếu sót, bạn nào nhớ, nhắc nhở Q. dùm, rất cám ơn, nha ....
12A1: Minh A, Võ thị Mỹ, Kế Thanh, Hồng Ba, Quyên,
12A2: Thuý, Tỵ,Thanh Tâm, Khánh Linh, Quý,Thuận.
12B1, B2,B3 ....: Thức, Phạm Sanh, Cao như Sơn, Sơn quậy, Tường,Pháp,Hùng, Dũng Yamaha, Nghiệp, Thắng, Xuân Hồng.
Mong các bạn đi đông đủ cho buổi họp mặt thêm phần thân mật, merci nhiều!
Nhân đây, Q. cũng xin thông báo: Vào ngày 30/1 Thu Vân có tổ chức hôn lễ cho con gái ở PT, Thu Vân nhờ Q mời tất cả 22 bạn đến dự tiệc, trước là chung vui với gia đình Vân, sau cũng là dịp bạn bè được hội ngộ. Bạn nào đi được hay không mail cho Q biết để Thu Vân tiện sắp xếp chỗ ngồi theo nhóm....
Xin hết ạ. 

Hẹn gặp tất cả vào sáng thứ hai 25/1 nha. MQ.

Tuesday, January 12, 2016

Táo PBC72 phần 4

Sớ táo quân

Muôn tâu Ngọc Đế
Táo Phan Bội Châu
Nhớ ngày về chầu
Hăm ba tháng chạp
Thần đi ipad
Nhờ có Thắng Lê
Sau có Phạm Hoà
Đưa vào facebook
Táo Bà chẳng muốn
Nên  ở lại nhà
Giữ mấy bếp gas
Vui cùng con cháu
Thần lên báo cáo
Rồi sẽ về ngay
Thế sự đổi thay
Từng ngày, từng bữa
Biển đông dậy sóng
Đảo nổi, đảo chìm
Trung Quốc ngang tàng
Cận Bình lếu láo
Ăn hiếp nước nhỏ
Tự vẽ chữ U
Độc chiếm biển đông
Lấy không làm có
Ngư dân đất Việt
Thật là thảm thương
"Bạn lạ " chận đường
Cướp hay bắn, giết
Không làm cũng chết
" Bám biển " bất an
Đường rộng thênh thang
Mà sao không lối
Một năm lận đận
Kinh tế thụt lùi
Giáo dục tới lui
Cũng nằm chỗ cũ
Thế giới ủ rủ
Syrie bất an
Paris la làng
Vì nạn khủng bố
Nào chuyện Nga, Thổ
Nào là Ukrain
Nhật tái võ trang
Nhiều nước ủng hộ
...
Kể chuyện hội ngộ
Trường Phan Bội Châu
Đã bốn mươi năm
Vẫn còn xa xứ
Vào ban tổ chức
Ánh Tuyết, Trương Sanh
Văn Tạo, Tạ Trung
Nguyễn Hưng ... Còn nữa
Tổ chức vui vẻ
Bạn bè gặp nhau
Tay bắt, mặt mừng
Sau bao xa cách
Đa số ở Mỹ
Còn có Na Uy
Cả Canada
Úc Châu và Pháp
Đường xa đến dự 
Cũng có Việt Nam
Hội ngộ tưng bừng
Thầy trò vui vẻ
Đi Las Vegas
Chất đầy hai xe
Nói chuyện, hát ca
Đường xa, không mệt
MC đặc biệt
Hữu Anh, Hồng Anh
Từ Úc, Na Uy
Cho toàn ăn mặn
Đến khi cần ngọt
Ca sĩ Thu Vân
Bảy Nhánh cũng gân
Hát hò đối đáp
Ca sĩ thứ thiệt
Còn có Tuấn Anh
Giọng hát thanh thanh
Giúp vui cả chuyến
Năm nay hội ngộ
Điểm lại số người
71 lai rai
72 chiếm giải
Và hậu hội ngộ
Cũng còn tưng bừng
Hương vị chưa tàn
Chia tay không nỡ
72 nở rộ
Liên lạc email
Cùng giúp bạn bè
Thuý Sương đề xướng
Nhiều người hưởng ứng
Giúp người  phế binh !
Đóng góp tận tình
Diễn đàn rộn rã
Gởi bài đăng tải
Nguyễn Tín, Phạm Sanh
Nhật Tân, Huyền Châu
Thơ bay thơm ngát
Phạm Hoà : facebook,
Kỷ yếu , diễn đàn
Rút ngắn không gian
Gặp nhau trên Net
Chuyện buồn lớn nhất
Thầy Tự về trời
Để lại thương đau
Học trò nuối tiếc
...

Kể hoài không hết
Chuyện của thế gian
Tóm lược vài hàng
Cho thần giã biệt
Bye bye Ngọc Đế
See you again
Cầu chúc vạn an
Next year gặp lại.