Thursday, July 30, 2015

CÁNH ĐÀO NĂM CŨ


Rồi một sớm ta về theo gió núi
Ngắm phố phường trong bụi cát vạn phương
Mái nhà ai chập chờn làn bụi mỏng
Vách lỡ vôi rêu phủ kín xây tường
Gió đâu-cát đâu quyện lòng sơn thủy
Phút chốc hòa mình trời- đất- trăng- sao
Giếng cổng- vườn xưa gàu mo rên rỉ
Bóng dáng người thương biền biệt phương nào
Chợt cảm thấy đất bằng sao vị kỷ
Thiên hạ mênh mông mà tựa chiêm bao
Mắt môi long lanh người xưa năm cũ
Chỉ thấy phất phơ trước gió hoa đào.


HC 


Thân tặng các bạn LL 72PBC một bài thơ cũ của những ngày tháng xa PT

Hình Ảnh Phan Thiết / Collection Nguyễn Văn Anh